Lẩn thẩn

Nhiều một

Một tô mì Quảng, rau riêng
Một góc bàn chung những đôi người
Một nỗi thèm yêu không chờ đợi
Một nửa lòng mình khẽ rơi nghiêng

Một thoáng mùa đông quên dáng nắng
Một quãng mưa phùn ướt đôi vai
Một đêm thờ thẩn buồn không lại
Một chút yên bình đã đi hoang.

Một tuổi già nua theo năm tháng
Một thành phố gọi những đêm mơ
“Một bóng người dưng xa là nhớ
Một cuộc đời dài bận ly tao”

Advertisements
Lẩn thẩn

Kon Tum

Những con đường xa tít tắp
Như nỗi nhớ dành riêng em
Người năm xưa còn chưa gặp
Ngày đã đầy sang đêm

Khoảng trời đó chắc có em
Nên lạ lùng thành thân thương quá
Núi nhấp nhô, bạt ngàn nắng hạ
Ngỡ mùa Đông đương giấc say nồng

Gặp Bờ Y trên đất hư không
Lau rộ mùa trắng nhung bên lối
Người đồng bằng vừa lên biên giới
Thiêng liêng nghe Tổ Quốc cất lời

Mây vờn núi, nắng lửng chân đồi
Vùng hoa dại rung rinh trong gió
Trên đỉnh trời có người ngồi đó
Thả tự do ôm hết cuộc đời

Nắng rơi nghiêng như mắt em cười
Mà rừng cây còn vương u tịch
Dáng cao su chịt chằng thương tích
Cũng như mình qua mấy năm trôi

Một mẻ cơm lam, dĩa rau rừng
Muối đậu, cà dưa, hương cá suối
Một quãng dừng chân ngày dong ruổi
Nghe mặn đầu môi nhớ quê nhà

Rồi sẽ đến, rồi sẽ chia tay
Rồi sẽ khóc một ngày không gặp
Rồi sẽ hiểu những điều chưa hiểu
Và sẽ thương thêm mối duyên này.

Kon Tum – 30/12/2017 – 01/01/2018

Chuyện

Có một nỗi buồn mang tên tuyệt vọng

Ngã Ba Đông Dương
Ngã Ba Đông Dương

Chợ đêm đương lúc đông người, những đôi người thong dong trong cái lạnh của mùa đông vừa tới độ. Cô gái cho tay vào túi quần, khăn quàng cổ tinh tơm, đôi giày thể thao buộc dây gọn gàng bên cạnh một đôi hài với mái tóc dịu dàng bay bay nhẹ trong gió. Đôi người ấy, khoác tay nhau hòa mình vào cuộn người đang chảy qua con hẻm chợ đêm như hôm nay vẫn cứ là hôm nay thôi.
Khi biết mình không bình thường, thật dễ để nhận ra những điều đặc biệt như thế. Nổi bật như ngôi sao hôm trên nền trời muôn hình vạn trạng. Rồi tự mình nở một nụ cười nho nhỏ, tủi giận, an ủi, ước ao, đến khi nào mình được như đôi người ấy. Ung dung tự tại, nắm một bàn tay qua những con phố đông người, để gió đông ùa trên tóc, trên da thịt mà không cần phải nghĩ suy vì hơi ấm thân quen vẫn luôn kề bên cạnh. Đến bao giờ, mình tự mình giải thoát khỏi những loanh quanh mà cuộc sống ngoài kia đã vẽ đường dẫn lối.
Kể một chút về đêm qua, đọc một câu chuyện dài về cuộc tình đơn phương trong vô vọng, ai đó đã gieo rắc những mầm hy vọng xanh xao, rồi cả tuổi trẻ một người chỉ để đợi chờ, hy vọng, dằn vặt, khốc liệt với thứ tình yêu không còn lối thoát. Để khi nhân vật run người trong tức tuởi, gối mình cũng đã ước đẫm một bên. Hỏi người buồn nhất là chi, là không buông bỏ được. Là những nức nở từng đêm trong góc tối, để lúc tỉnh ra vẫn chỉ một mình trơ trọi đối diện với sự thật trần trụi đến đau lòng. Khi sinh ra đã là một kẻ cô độc, không ai hiểu được và cũng không để ai được hiểu. Đến một ngày khi cô đơn, đau khổ cũng thành một thói quen, ai sẽ đến mang đi bớt nhưng âm u ngày cũ?

Trên ngã ba Đông Dương mây vờn núi, nắng lưng lửng chân đồi, một vùng hoa cỏ dại triền miên rung rinh trong gió chiều. Vẫn là nhớ thương như lúc mình chưa đặt chân đến, cái cảm giác chung một bầu trời nghe vời vợi chênh vênh như chính đôi chân mình nơi vùng đất nắng gió này. Đầy lạ lẫm. Cuộc hẹn ngày cuối năm, gió lùng bùng giữa lòng phố núi, mình chia tay khi chưa kịp ấm vòng tay bé nhỏ, khi chỉ mới vùng vằng vài câu cãi cọ vu vơ, khi đêm đổ xuống đoạn đường xa lạ và gió rít lên từng hồi lạnh buốt. Những ngày tháng xa nhau, mình cũng chẳng còn đủ gần được nữa. Vài giờ đồng hồ gặp mặt tưởng như đôi ba phút vụt qua, những mẩu chuyện không đầu không cuối, tiếng nhớ thương chỉ chờ chực chen vào nhưng đành bất lực thả rơi xuống ở một góc đường nào đó. Chưa kịp nhớ tên.
Ngày mai thế nào, ai biết còn có những ngày mai. Mà hôm nay vẫn sợ hãi, không thể sống hết mình với con tim cuồng nhiệt tuổi trẻ. Cứ yêu đi vì cuộc đời cho phép. Cuộc Đời mình mà, sao còn phải cần một “cuộc đời” nào kia cho phép nữa. Con người sinh ra, tự huyễn hoặc cho mình một mớ rối rắm vòng quanh, để rồi tự họ không thoát ra được. Không thể … Vì… như chân lý để người ta tồn tại và biện minh cho tất thảy những lần yếu đuối, nhu nhược và nghiễm nhiên trở thành tuyệt vọng. Nếu có một điều ước trong đời, mình có chắc sẽ ước được nắm đôi bàn tay đó đi hết cuộc đời hay chỉ là ước mong cho những vết thương lòng đừng âm ỉ thêm nữa. Vì ai cũng phải một lần mỏi mệt đến vô cùng, chỉ thở thôi cũng thấy đời mình âm u quá đỗi.
Tự hỏi lòng mình, được bao nhiêu khúc niềm tin, được bao nhiêu đoạn trường can đảm, được bao nhiêu tin yêu để trông chờ và hy vọng. Vào một ngày mai nào đó, dù xa xa xa lắm nhưng sẽ đến một lần. Có một lần mình hỏi trong một mối quan hệ như thế này, không thể gọi tên, còn rất nhiều điều phải đắn đo, bạn bè, gia đình, xã hội, và cả chính mình nữa, đã nghĩ đến hay chưa, đã nghĩ nhưng chưa đến, nên cứ mặc kệ đấy thôi.
Mỗi người một góc phố, một con đường quen thuộc, sáng đi làm, tối yên giấc say. Mỗi người có những mối quan hệ không thể hòa tan, những câu chuyện không thể nào nối lại, những thói quen rạch ròi tách biệt. Chỉ có chung một chữ nhớ, cỏn con mà nặng nề đeo đẵng, không biết dứt sao cho đành.
Và còn có một nỗi buồn mang tên Tuyệt Vọng.

Khác

[15.12.17]

Chỉ có Sông và Bầu trời trong trẻo
Còn có em ở nơi nào
Mười năm sau nữa mình chưa lớn
Tình đã hư hao

Đâu đó mùa đông dừng chân đợi
Để suy tư
Thời gian còn đương hát
Khúc ca tan nát lòng người

Con phố dài
Áo che mưa, vòng tay thay hơi ấm
Lạnh dần những cơn mơ
Và nỗi nhớ

Lẩn thẩn

Sông


À, nói em nghe
Tôi mang Sông về đó
Câu chuyện dài Tư viết hôm xưa
Những hãi hùng lần đầu kinh sợ
Cuộc tình buồn vùi dưới sông mưa

Giờ có lẽ
Đã đủ đảm can
Thêm lần nữa dọc đường sông vắng
Theo chân Ân kể chuyện đời mình

Một mai mình mỏi mệt
Kể em nghe
Sông Di
Đã từng hoang dại một chuyến đi.

Lẩn thẩn

[21:13]

Nhẹ tênh những ngày không thương nhớ
Không đắn đo nghĩ chuyện đời mình
Em có là ai khi sầu muộn
Cũng dịu dàng mỗi sớm tinh mơ

Trời vào mùa, trời mưa thay nắng
Người ngày nào vắng cả tin thưa
Gió chiều bên ấy đã lạnh chưa
Người dưng xa vắng vẫn chưa thấy về

Em cứ là em thôi, đừng thề hẹn
Một người chỉ nhớ những xa xôi
Một người quên em trong tiềm thức
Tưởng sẽ nồng nàn hóa phai phôi

Lúc vừa mới yêu
Chỉ biết có em là duy nhất
Yêu em rồi duy nhất chẳng là em

Em cứ say cho vơi hết nỗi niềm
Em cứ chờ mùa hẹn gửi yêu thương
Mưa ngang qua nắng vô tình
Mà em còn đợi bóng hình người dưng

Lẩn thẩn

Em là

Em là nỗi nhớ để yêu thương
Là hờn giận buồn vui mỗi sáng
Là tự tình dài qua năm tháng
Là khát khao mơ ước một đời

Em là một tiếng mưa rơi
Chập chờn đêm không giấc ngủ
Em chưa bao giờ là đủ
Chưa bao giờ là “để bên nhau”

Em về một thoáng mưa ngâu
Mà xưa chưa nói câu gì
Em là đôi tiếng thầm thì
Mãi mãi giờ thành bao la

Em là hơi ấm trời xa
Lạ lẫm với người không nhớ nổi
Thời gian vừa ngưng một đỗi
Để nghe câu nói chia rời

Tôi là một kẻ tình si
Yêu trên giấy, thương vùi trong giấy
Nay dại khờ ngu ngơ biết mấy
Vụng về lúc chia ly

Lẩn thẩn

Xem như là

Nồng nàn ở đó
Mà em đâu hay
Tình yêu trên giấy
Viết trong ơ hờ

Như bài hát tôi thường nghe mãi
Em thật lòng nói không quen
Đoạn đường ta chung bước
Ngắn tựa bàn tay

Biết rằng mình sợ hãi
Cuộc đời như đêm đen
Người đến rồi đi vậy
Buồn vùi mặt quên tên

Lỡ như là, lỡ như
Em bỗng nhớ con người già khụ
Một cái cau mày trong vô thức
Xem như mình chợt tỉnh cơn mơ.