Chuyện

Hoa sữa

Khi hoa sữa nhắc nhớ nhiều người về Hà Nội, tôi lại nhớ về Meiji. Người đầu tiên trong số những người tôi đã gặp thích hoa sữa thật lòng. Cô bạn cũ có mái tóc dài ơi là dài đã lui về một góc gia đình nhỏ. Để nhắc nhớ về những mối nhân duyên trong đời nhiều lúc giản đơn mà sâu đậm, nên dù không thích mùi hoa sữa nồng nàn, tôi vẫn thấy vui khi đón mùa hoa nở. Dọc đường về, ngang qua Nguyễn Chí Thanh, Lý Tự Trọng, những hàng cây đã sắp già nở bung từng đốm trắng trong đêm. Như để người ta nhớ đến mình, đều phải luôn thật nổi bật. Và như hoa sữa, gây vào lòng người sự khó chịu dai dẳng hiển nhiên muốn quên cũng không được. Hà Nội chỉ là một ngày tháng Năm gặp gỡ chớp nhoáng, tôi không nhớ gì nhiều. Ngoài cuộc chuyện trò với ông bác người Malaysia, cùng một chốc ngồi thật lâu nơi ghế đá nhìn sang bên kia đường là tòa nhà Hàm Cá Mập. Tòa nhà mà sau này khi đọc tin về một vụ cháy, mới biết nó tên là Hàm Cá Mập – một địa điểm có tiếng của Hà Nội. Bây giờ hẹn Hà Nội thêm một lần nữa, có lẽ lúc đấy hoa sữa đã tàn mùa, Thu cũng lửng thửng qua rồi, nhưng sẽ có nhiều thời gian hơn một chút, để kịp nghe Hà Nội thở. Và biết đâu được, giữa lòng một thành phố xa lạ, mình cũng có thể nghe được hơi thở của chính mình đôi khi. Chị Bắc sẽ lấy chồng một mai, Hương cũng sẽ lập gia đình một ngày nọ, những điểm tựa cho một tâm hồn hay cau có rồi sẽ tan dần theo thời gian. Mình biết vậy, để có chuyện buồn giữa những cuộc vui ồn ã. Để cảm xúc bớt một màu tẻ nhạt, buồn cũng là một phần của sự sống đương thoi thóp ngoài kia. Như mùi hoa sữa nồng nàn đêm vội thành một phần của thành phố cỏn con trơ trọi này.

Advertisements
Chuyện

Flame

Hành trang mang M đi không có gì nhiều nhặn. Một vài cú chạm màn hình để xóa đi sợi dây liên hệ đã mỏng tanh chờ ngày đứt phực. Nghĩ mình cũng thật khôi hài, bao nhiêu tâm trí đổ dồn cho một cuộc tình không thấy ngày mai, rồi một ngày mệt quá lại vứt hết cả, kệ đời như M vẫn luôn miệng nói. Tư Huỳnh bảo khoảng thời gian đơn phương, chưa nói ra lòng mình mới là giai đoạn đẹp nhất. Chuyện của mình chắc không giống như Tư Huỳnh, cũng không được cái kết bất ngờ mà đẹp như vậy. Chuyện của mình là chuyện một người tự thấy mình yêu thương quá nhiều, lại trông đợi quá nhiều, rồi tự mình làm mình mệt mỏi. Không biết mình cố gắng vì điều gì nữa. Khi những đợi chờ và thương nhớ trở thành thói quen mà chỉ có mỗi mình trong đó, muốn dừng lại cũng loay hoay. Ai cũng thay đổi, mình cũng khác xưa nhiều. Nên nếu nói không yêu nữa vì người đổi khác rồi thì đâu phải lý do. Chỉ là mình không chấp nhận được sự thay đổi như thế, hoặc là mình trông đợi quá nhiều từ hai phía để đổi lại một vài câu hời hợt. Khi mình muốn một lần nghiêm túc như bao người khác, họ lại không muốn nghĩ gì cả, rồi mình cứ đợi và đợi.
Dù tận bây giờ vẫn chưa dứt bỏ được phần nào. Tâm trí vẫn miên man hàng giờ trong những cơn mơ, chuyện cũ lũ lượt xếp hàng chạy vòng vòng trong suy nghĩ khiến mình lung lay lẫn hoang mang.
Mình cũng muốn thử tin vào duyên phận dù biết duyên không se tơ mỗi ngày thì cũng đến lúc như sợi khói tan vào đêm sâu. Bao lâu? Vài tháng, một năm, nhiều năm sau nữa? Nếu M không còn muốn nhớ thì mình sẽ quên. Vì bây giờ đã là gì của nhau đâu, mặc kệ thời gian vậy.

From DN to GL with beautiful memories.

Chuyện

Chuyện con Buồn

Hôm bữa chia tay, con Buồn tí tởn nói mai tao đi du lịch, háo hức quá trời. Ời, đi dui nghen. Ý bảo nó đi rồi có lẽ mình sẽ dui. Một chiếc xe máy sáng đèn chạy tới, thấy cái bóng mình chạy ngược lại trên tường đều đều. Giờ này gió nhiều, mát lựng. Tám dây cờ đuôi nheo, với chín lá cờ xanh đỏ vàng cắm trước cổng trường Trần Thị Lý bay phần phật. Chú chủ quán lửng thửng xách thêm canh bia cho khách. Một bàn người đứng lên, một lượt khách mới lại trờ tới, lấp đầy khoảng trống chật hẹp của quán nhỏ ven đường. Mình đã từng muốn say, bằng cách nào đó chưa biết, say thiệt, để xem hôm sau ai đó kể lại trông mình như thế nào. Có la khóc bớ làng nước ơi tui khổ quá mà hay đại loại kể chuyện tình yêu lằng nhằng không đầu không cuối ra. Hay là giống kiểu thằng Linh ngồi xé giấy ăn bỏ dô nồi lẩu và trộn mấy ly nước lại với nhau. Nhưng mà mình vẫn chưa được say, vì bia chả ngon gì, phải có thứ gì đó ngon ngon mà say thì đáng. Như M chẳng hạn. Lại nghĩ đi đâu rồi. Chị Phương bảo con Luyến này nó bị tăng động, anh Thịnh bảo anh đi tập kick boxing tưởng tượng ra mặt em trên bao cát rồi đấm nên bị trầy tay. Anh Vũ hỏi vì sao em không mặc váy. Bé Là nói chị đi ăn một mình tội hê. Còn M chỉ nói làm gì buồn hoài, mắc mệt. Như khi mình hỏi mình bây giờ là gì, M chỉ bảo không nghĩ gì cả, mà cũng không muốn nghĩ. Bớt nghĩ lại cho phẻ. Ừ đơn giản thế mà mình không biết.
Chín giờ tối, mình còn vất vưởng trên vỉa hè trước nhà thì con Buồn trờ tới. Ủa chớ phải mày đi du lịch à, sao không thấy như mới trở về. Nó ượm ờ, tao ở ngoài này suốt chớ đi đâu, rồi im bặt.
Thôi không hỏi nữa, hỏi nó khác gì tự làm khó mình.
Tự dưng muốn rủ nó sang bên kia đường, chen vào một chỗ trống và kêu chú ơi cho con canh bia. Mà mình với nó còn chuyện gì để nói.

51 Thanh Sơn

Chuyện

Một đêm say 2

Một cú buông mình, Ngạn thấy mình lao theo hòn sỏi người ta ném xuống sông, một tiếng tỏm lọt thỏng giữa ào ạt còi xe rồi mất hút dần trong từng đợt sóng dạt vòng vòng. Ngạn chìm một nửa, sẵn sàng cho chuyến đi xa mỗi ngày đều mơ ước. Đến lúc nước xộc vào mũi vào mồm, lùng bùng mang tai, lợn cợn một sợi rong rêu nồng mùi cá, Ngạn mới tỉnh cơn. Như đứa trẻ bị phá giấc, vùng vằng khóc thét lên trong lúc hai tay đòi bế. Ngạn vẫy vùng, hoảng hốt giữa một màu đen kịt ở dưới này, và phía trên kia cây cầu đang đổi màu vàng rực rỡ giữa trời đêm.
Ngạn thấy mẹ lom khom tay còn bưng tô canh khổ qua nghi ngút khói, mắt Ngạn loạng choạng trong từng đợt sóng, mùi khổ qua đắng chằng trên đầu lưỡi, mẹ không còn ở đó nữa. Ngạn đương trôi. Mà tưởng mình đương chạy, trồi lên rồi thụp xuống, chắc chỉ là cơn mơ. Cả một cuộc đời trước khi trôi trong vật vã thế này, Ngạn cũng đã miệt mài chạy. Chạy khỏi cái đói, cái dốt, khỏi những thị phi, đêu ngoa của miệng đời. Và có một dạo, Ngạn còn chạy trốn khỏi chính mình nữa. Bao nhiêu là mệt mỏi, đau đớn mà Ngạn chỉ có mỗi một trái tim để chịu đựng, còm cõi, xơ xác và lỗ chỗ những vết thương. Trong lúc nước dập dìu lấp đầy cơ thể mình, Ngạn thấy hơi lạnh, Ngạn nhớ bàn tay Di, ấm áp và mềm mại. Gió thổi lên. Một đợt nước nữa ập tới, những ngón tay Di đương nắm chặt chợt buông ra, Ngạn nghe tim mình chới với, ngạt thở.
Còn ai nữa. Còn gì nữa không. Cát lạo xạo lẫn trong nước sông ngầu ngầu. Cây cầu vẫn đều đặn đổi những màu xanh đỏ vàng lấp lánh. Và gió vẫn long lanh.

Lẩn thẩn

Thế rồi

Thế rồi
Trời không mưa
Nắng cứ chói chang vời vợi
Mình đỡ buồn
Đỡ cả ngày vui.

Mùa thu sang trước cửa
Chào em!
Có đợi tôi về trong nắng sớm
Lúc mình đã xa xưa

Xa
Như là
Giờ quên mất mình từng yêu say đắm
Chỉ thấy lòng mình đã không em

Thế rồi
Trời đổ mưa đêm
Nằm im nghe gió, nằm im nghe mình

Lẩn thẩn

Ừ, rồi sao nữa.

Sao không chào tháng Tám em ơi
Quá nửa rồi còn đâu thương nhớ
Em quay về dấu chân vời vợi
Bỏ cuộc tình để được tự do

Hẹn một ngày xa lắc xa lơ
“Mình thương nhau, để rồi, sao nữa?”
Nắng có về khi mình xa biệt
Đời có dịu nhẹ những chiều mưa

Mình thương nhau, để rồi, sao nữa?

Lẩn thẩn

N.T.V

“Em đi đâu mấy ngày qua vậy?
Để nỗi Nhớ sang nhà anh tá túc
Đêm không ngủ Nhớ cùng anh thức
Đợi em về một sớm ban mai

Em đi lâu chắc bận chuyện dài
Anh hỏi Giận, Hờn ngăn không nói
Thương lỡ đường chiều nay không tới
Buồn một mình khóc ướt vai anh

Sao từng ngày nhỏ nỡ qua nhanh
Để nỗi Buồn chẳng cùng anh như cũ
Đi hết đời, bao giờ là đủ
Đợi một người hết cả xuân xanh.”